Tâm sự chiếc lá

0
9

 

Gà chưa kịp cất tiếng báo hiệu bình minh thì đã thức dậy. Đó là ngày đầu tiên trong cuộc đời nó được hiện diện với tư cách là . Ngày hôm ấy cũng như bao ngày khác, nhưng với lại hết sức đặc biệt, vì đó là ngày nó chính thức được trở thành một phần trong cái khối tổng thể hoa lá cành của một tán cây đã có tuổi đời trên dưới hai mươi năm. Ngày đó còn đặc biệt với vì nó đánh dấu ngày bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời sau bao khó khăn vất vả để có thể bước qua cái ngưỡng vỏ cây xù xì khô cứng vốn xưa nay vẫn kìm hãm cuộc đời theo cách nghĩ của nó.

vươn mình đón lấy những giọt sương trong trẻo rồi chơi trò lóng lánh sắc màu với ánh bình minh. Cùng với các bạn, nó đung đưa nhảy múa hòa mình vào những điệu vũ sôi động vui tươi được cơn gió thoảng ban mai gợi hứng. Một ngày mới đẹp đẽ vui tươi làm sao!

Sau những phút vui chơi thỏa thích dưới ánh bình minh, tò mò khám phá thế giới xung quanh mình. Gốc cây thô ráp xù xì, lá cành xanh mướt xum xuê. cũng nhận ra rằng cùng lứa với nó còn có nhiều chồi lá non xanh mượt cũng mới nhú lên từ đêm qua. Nó nhìn khắp chốn, hỏi han mọi người. Cặp mắt tròn xoe, nó ngỡ ngàng trước bao điều mới mẻ và thú vị. Được làm lá hạnh phúc dường bao!

Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ không chỉ màu hồng. Ánh bình minh ấm áp với những tia nắng dịu dàng giờ đây nhường chỗ cho cái chói chang của mặt trời lúc đứng bóng. thấy mình rũ rượi như không còn sức sống. Ngay lúc này, nó mới bắt đầu thấy nể phục những tán lá già cỗi trầy xước mà mới sáng nay thôi nó còn liếc nhìn bằng ánh mắt chế diễu khi thầm so sánh với vẻ đẹp xanh tươi của mình. Đó cũng là lúc nó bắt đầu biết khiêm tốn học hỏi nơi những anh cành chị lá vốn già dặn hơn nó để biết cách dùng chính thứ ánh sáng gay gắt đó mà mang lại dưỡng chất cho cây. Chính nhờ vậy mà còn trụ lại được trên cành trong khi nhiều bạn cùng lứa với nó đã chỉ thấy mặt một ngày. Giờ đây, vui không phải vì những trò chơi rộn rã hay vì vẻ kiều diễm xanh tươi hoặc vị thế đầu cành của nó, nhưng cảm thấy hạnh phúc vì nó biết rằng lúc này nó đang cùng góp phần cho sức sống của cây.

Thời gian thấm thoắt trôi nhanh, không nhớ mình đã trải qua bao nhiêu buổi bình minh mát mẻ, những trưa nắng chói chang, buổi xế chiều ấm áp hay màn đêm lạnh tanh của bốn mùa xuân vui tươi, hè bức xúc, thu lãng mạn hay đông u sầu. Chỉ có điều, hôm nay đang mang nơi mình một nỗi bâng khuâng vì nó cảm nhận thấy giờ khắc chia ly đã gần kề.

Rồi đây, sẽ không còn được cùng chúng bạn vui cười với gió, đùa giỡn cùng mây. Nó cũng sẽ không còn được đương đầu cùng bão, chống chọi với mưa để che chắn cho những mầm non, những trái ngọt. Nó sắp phải rụng xuống tách khỏi cái khối hoa lá cành vốn cưu mang nó.

Không chỉ lo lắng cho những chồi non thơ dại như chính nó buổi đầu góp mặt, còn lo lắng cho chính mình. Nó tự hỏi rồi mai mốt đây còn ai nhớ ai quan tâm tới mình? Với quãng đời ngắn ngủi được cùng chung chia với tán cây áo đỏ này, nó đã sống hết mình. Nhiều đêm, nó đã thầm nuốt nước mắt trước cành cây xơ xác bởi những chiếc lá rụng rơi vì bão táp mưa rơi. Nó cũng nhận thấy rất rõ sự chín chắn nơi mình nhờ được cùng chia vui sẻ buồn với chúng bạn.

nhìn tới ngày mai khi không còn là lá nữa, nó sẽ vẫn tiếp tục chăm sóc cho cây bằng chính cuộc đời của mình. Cùng với các thế hệ trước, nó sẽ góp phần tăng sự mát mẻ cho đất, thêm dưỡng chất cho cây. Và hơn hết, chính khi tiếp tục cống hiến hết mình, sống hạnh phúc trong cuộc sống mới của mình nó sẽ cổ võ cho những chồi non, những tán lá đang góp sức cho cây!

mỉm cười khi nhìn lại quãng đời của mình và thiếp vào giấc ngủ mong đến buổi bình minh được chào đón những chồi non đang dần hé mở.

_Tên Lửa_

Comments

comments